Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đã chờ ai, tóc xõa vai người
Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông
Mùa đông năm ấy,
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chùa, sao còn vọng tiếng chuông ngân
Ta còn em, một màu xanh thời gian
Một chiều phai tóc em bay
Chợt nhòa , chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường
Ta còn em, hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói cô liêu
Nao nao kỉ niệm
Chiều hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về từ bao giờ.
tranzistor says
hay quá! thấy lòng mình nao nao
manhtoan87 says
Nghe xong thấy nhớ Hà Nội của mình quá Không biết năm sau khi trở về, Hà Nôi có khác nhiều so với lúc mình đi không?!
ngo_hanh says
Thật giống những ngày yêu dấu của mình 🙂
Bây giờ thì nhg tên hâm hâm của mình và mình khó mà có nhg khoảng thời gian đi xe bus, đi và đến đâu thì đến miễn là đi cũng nhau, nhg lần đi bộ vòng quanh hồ Gươm, ngồi ghê đá tâm sự đến đau cả họng ng mệt rã mà vẫn thấy vui..nhiều thật nhiều và nhớ, bây giờ đi với nhau đc mấy tiếng là quý lắm 🙂
Hà Nội chỉ đẹp và bình yên khi có nhg phút giây rảnh rỗi, tâm hồn “rảnh rỗi” để ngắm nhìn và cảm nhận nó
nguyen dung says
toi qua thich chuong trinh nay